依韵和原甫昭君辞

宋代 梅尧臣
武帝常勒兵,北登单于台。 始欲以威服,竟亦惭怀来。 徒令出塞师,万里求龙媒。 未弭後世患,玉颜困黄埃。 丹青不足恨,谋虑少徘徊。 月如汉宫见,心向胡地摧。 在昔李少卿,听笳动悲哀。 壮土尚如此,蛾眉安得开。 情语既不通,岂止肠九回。 初冬诚难保,死不如草莱。
cháng bīng   běi dēng chán tái  
shǐ wēi   jìng cán huái 怀 lái  
lìng chū sài shī   wàn qiú lóng méi  
wèi hòu shì huàn   yán kùn huáng āi  
dān qīng hèn   móu shǎo pái huái  
yuè hàn gōng jiàn   xīn xiàng cuī  
zài shǎo qīng   tīng jiā dòng bēi āi  
zhuàng shàng   é méi ān kāi  
qíng tōng   zhǐ cháng jiǔ huí  
chū dōng chéng nán bǎo   cǎo lái