依韵和永叔见寄

宋代 梅尧臣
春风约柳一片西,欲托鸟翼传音稽。 昨朝偶向东城去,草草又逢骢马蹄。 长髯御史威正峭,沙堤来坐气吐霓。 我乘小驷虽甚瘦,喜见骖驭犹解嘶。 适闻南都接大尹,笑我出处今何迷。 耻趋捷径身已老,惩羹何用频吹齑。 蛟龙失水等蚯蚓,鳞角虽有辱在泥。 困居废井谁引手,岂得更望青云梯。 笔锋劲发若强弩,余力曾彻七重犀。 倦禽雄雌不饱腹,日暮徒念还巢栖。 大椿朝菌各有尽,此物何怪庄叟齐。 诚知豪侠自快乐,东郊南陌竞斗鸡。 胸中有道无广狭,包括宇宙在一稊。 何时与公去颖尾,湖水漫漫如玻璃。 世间会合固不易,况乃仕宦多相睽。 正似邮亭恋行者,未到止息空歌骊。 我贫尚不给朝夕,焉得负郭置稻畦。 筋骸幸且稍轻健,山水纵好无路跻。 傥公他时买田宅,愿以藜杖从招携。 吾儿诗书不足教,亦以助力於耕犁。
chūn fēng yuē liǔ piàn 西   tuō niǎo chuán yīn
zuó cháo ǒu xiàng dōng chéng   cǎo cǎo yòu féng cōng
zhǎng rán shǐ wēi zhèng qiào   shā lái zuò
chéng xiǎo suī shén shòu   jiàn cān yóu jiě
shì wén nán dōu jiē yǐn   xiào chū chù jīn
chǐ jié jìng shēn lǎo   chéng gēng yòng pín chuī
jiāo lóng shī shuǐ děng qiū yǐn   lín jiǎo suī yǒu zài
kùn fèi jǐng shuí yǐn shǒu   de gèng wàng qīng yún
fēng jìn ruò qiáng   céng chè zhòng
juàn qín xióng bǎo   niàn hái cháo
chūn 椿 zhāo jūn yǒu jǐn   guài zhuāng sǒu
chéng zhī háo xiá kuài   dōng jiāo nán jìng dòu
xiōng zhōng yǒu dào guǎng 广 xiá   bāo kuò zhòu zài
shí gōng yǐng wěi   shuǐ màn màn
shì jiān huì   kuàng nǎi shì huàn duō xiāng kuí
zhèng shì yóu tíng liàn xíng zhě   wèi dào zhǐ kōng
pín shàng gěi zhāo   yān de guō zhì dào
jīn hái xìng qiě shāo qīng jiàn   shān shuǐ zòng hǎo
tǎng gōng shí mǎi tián zhái   yuàn zhàng cóng zhāo xié
ér shī shū jiào   zhù gēng