依韵和永叔澄心堂纸答刘原甫

宋代 梅尧臣
退之昔负天下才,扫掩众说犹除埃。 张籍卢仝斗新怪,最称东野为奇瑰。 当时辞人固不少,漫费纸札磨松煤。 欧阳今与韩相似,海水浩浩山嵬嵬。 石君苏君比卢籍,以我拟郊嗟困摧。 公之此心实扶助,更後有力谁论哉。 禁林晚入接俊彦,一出古纸还相哀。 曼卿子美人不识,昔尝吟唱同樽罍。 因之作诗答原甫,文字駃稳如刀裁。 怪其有纸不寄我,如此出语亦善诙。 往年公赠两大轴,於今爱惜不辄开。 是时有诗述本末,值公再入居兰台。 崇文库书作总目,未暇缀韵酬草莱。 前者京师竞分买,罄竭旧府归邹枚。 自惭把笔粗成字,安可远与锺王陪。 文墨高妙公第一,宜用此纸传将来。
tuì 退 zhī tiān xià cái   sǎo yǎn zhòng shuō yóu chú āi  
zhāng tóng dòu xīn guài   zuì chēng dōng wèi guī  
dāng shí rén shǎo   màn fèi zhǐ zhá sōng méi  
ōu yáng jīn hán xiāng   hǎi shuǐ hào hào shān wéi wéi  
shí jūn jūn   jiāo jiē kùn cuī  
gōng zhī xīn shí zhù   gèng hòu yǒu shuí lùn zāi  
jìn lín wǎn jiē jùn yàn   chū zhǐ hái xiāng āi  
màn qīng měi rén shí   cháng yín chàng tóng zūn léi  
yīn zhī zuò shī yuán   wén jué wěn dāo cái  
guài yǒu zhǐ   chū shàn huī  
wǎng nián gōng zèng liǎng zhòu   jīn ài zhé kāi  
shì shí yǒu shī shù běn   zhí gōng zài lán tái  
chóng wén shū zuò zǒng   wèi xiá zhuì yùn chóu cǎo lái  
qián zhě jīng shī jìng fēn mǎi   qìng jié jiù guī zōu méi  
cán chéng   ān yuǎn zhōng wáng péi  
wén gāo miào gōng   yòng zhǐ chuán jiāng lái