依韵和晏相公

宋代 梅尧臣
微生守贱贫,文字出肝胆。 一为清颍行,物象颇所览。 泊舟寒潭阴,野兴入秋菼。 因吟适情性,秋欲到平淡。 苦辞未圆熟,刺口剧菱芡。 方将挹溟海,器小已潋滟。 广流不拒细,愧抱独慊慊。 疲马去轩时,恋嘶刍秣减。 兹继周南篇,短桡宁及舰。 试知不自量,感涕屡挥掺。
wēi shēng shǒu jiàn pín   wén chū gān dǎn  
wèi qīng yǐng xíng   xiàng suǒ lǎn  
zhōu hán tán yīn   xīng qiū tǎn  
yīn yín shì qíng xìng   qiū dào píng dàn  
wèi yuán shú   kǒu líng qiàn  
fāng jiāng míng hǎi   xiǎo liàn yàn  
guǎng 广 liú   kuì bào qiè qiè  
xuān shí   liàn chú jiǎn  
zhōu nán piān   duǎn ráo níng jiàn  
shì zhī liàng   gǎn huī càn