依韵和扬州许待制竹拄杖

宋代 梅尧臣
楚竹剪霜丛,何惭汉使筇。鸠形殊用刻,马箠不同功。 挺特生难变,支离分已穷。轻肥思比鹤,短发任如蓬。 倚以为高趣,持之见素风。步郊聊实下,行乐偶从东。 屡刺莓苔破,深穿苑圃通。辩繁时画地,默意或书空。 古血有湘迹,旧林无阮踪。将渠谁觉老,要此岂关慵。 莫骇倾巢鸟,须虞蠹穴虫。谁能求道术,跨作上天龙。
chǔ zhú jiǎn shuāng cóng   cán hàn shǐ 使 qióng jiū xíng shū yòng   chuí tóng gōng    
tǐng shēng nán biàn   zhī fēn qióng qīng féi duǎn   rèn péng    
wéi gāo   chí zhī jiàn fēng jiāo liáo shí xià xíng   ǒu cóng dōng    
méi tái   shēn chuān 穿 yuàn tōng biàn fán shí huà   huò shū kōng    
xuè yǒu xiāng   jiù lín ruǎn zōng jiāng shuí jué lǎo yào   guān yōng    
hài qīng cháo niǎo   xué chóng shuí néng qiú dào shù kuà   zuò shàng tiān lóng