依韵和吴起季见寄

唐代 李兼
骐骥瘦,驽骀肥,不如占我白石矶。 出无车,食无肉,宁复羡渠黄金屋。 叔孙礼乐何纷纶,两生不行岂徒云。 丈夫结交半天下,几人沮溺同耕云。 捷径趋荣速如鬼,龌龊岂堪豪右齿。 虞卿著书托穷愁,仲蔚绕宅蓬蒿秋。 朅来话旧重携手,往事纷纷集樽酒。 胸中奇气耿独在,匣剑时作蛟龙吼。 穷亦乐,贫非痡, 且复安步行坦途。从人潮笑我非夫, 乘流则逝宁须扶。亦知落落固难合, 焉能郁郁屈此乎。朝驱车于阆风之颠, 夕济舟于丹水之渊。放身的外岂不好, 局蹐人间真可怜。追若亡,汗漫游, 笑宁子,商声讴。岂曰无衣,与子同裘。 天地一马,日月双輈。噫,流光胡可以淹留。
shòu   dài féi   zhàn bái shí  
chū chē   shí ròu   níng xiàn huáng jīn  
shū sūn yuè fēn lún   liǎng shēng xíng yún  
zhàng jié jiāo bàn tiān xià   rén tóng gēng yún  
jié jìng róng guǐ   chuò kān háo yòu chǐ 齿  
qīng zhù shū tuō qióng chóu   zhòng wèi rào zhái péng hāo qiū  
qiè lái huà jiù zhòng xié shǒu   wǎng shì fēn fēn zūn jiǔ  
xiōng zhōng gěng zài   xiá jiàn shí zuò jiāo lóng hǒu  
qióng   pín fēi  
qiě ān xíng tǎn cóng rén cháo xiào fēi    
chéng liú shì níng zhī luò luò nán    
yān néng cháo chē láng fēng zhī diān    
zhōu dān shuǐ zhī yuān fàng shēn de wài hǎo    
rén jiān zhēn lián zhuī ruò wáng hàn   màn yóu    
xiào níng   shāng shēng ōu yuē   zi tóng qiú    
tiān   yuè shuāng zhōu liú   guāng yān liú