依韵和王宣徽冬燕

唐代 王圭
丞相华堂燕斝飞,君恩自与众心期。鲁台况值书云后,汉殿仍经喜雪时。 便有东风来翠幕,别翻新曲度瑶池。可伤衰病无才思,欲续高吟愧色丝。
chéng xiàng huá táng yàn jiǎ fēi   jūn ēn zhòng xīn tái kuàng zhí shū yún hòu   hàn diàn 殿 réng jīng xuě shí
biàn 便 yǒu dōng fēng lái cuì   bié fān xīn yáo chí shāng shuāi bìng cái   gāo yín kuì