依韵和王安之少卿秋约吟

宋代 邵雍
升沉恶足论,事体到头均。 一片蓬蒿地,千年云水身。 收成时正好,寒暖气初匀。 自此过从乐,诸公莫厌频。
shēng chén è lùn   shì dào tóu jūn  
piàn péng hāo   qiān nián yún shuǐ shēn  
shōu chéng shí zhèng hǎo   hán nuǎn chū yún  
guò cóng   zhū gōng yàn pín