依韵和提刑太博嘉雪

宋代 范仲淹
南阳风俗常苦耕,太守忧民敢不诚。 今秋与冬数月旱,二麦无望愁编氓。 龙遁云藏不肯起,荒祠巫鼓徒轰轰。 昨宵天意聚回复,繁阴一布飘寒英。 裁成片片尽六出,化工造物何其精。 散乱狂飞若倚势,徘徊缓舞如今情。 千门竞扫明月色,万木都拆寒梅英。 天上风流忽尔在,人间险阻无不平。 因松偶作琴瑟调,过竹徐移环佩声。 江天鸣雁畏相失,龙庭奔马豪如惊。 丞相沙堤初踏练,将军紫髯浑缀璎。 岩前饥煞啸风虎,海上冻死吞舟鲸。 我有高楼擘云上,双瞳一开千里明。 群阎逐去疫疠远,长逵压下尘埃清。 当知有年可坐致,东臯父老休营营。 因招大使赏天瑞,醉把羲黄向上凭。 穷通得丧了无事,庄老器宇何难并。 君起作歌我起和,天地和气须充盈。 当年此乐不可得,与雪对舞摅平生。 共君学取雪好处,平施万物如权衡。
nán yáng fēng cháng gēng   tài shǒu yōu mín gǎn chéng  
jīn qiū dōng shù yuè hàn   èr mài wàng chóu biān méng  
lóng dùn yún cáng kěn   huāng hōng hōng  
zuó xiāo tiān huí   fán yīn piāo hán yīng  
cái chéng piàn piàn jǐn liù chū   huà gōng zào jīng  
sǎn luàn kuáng fēi ruò shì   pái huái huǎn jīn qíng  
qiān mén jìng sǎo míng yuè   wàn dōu chāi hán méi yīng  
tiān shàng fēng liú ěr zài   rén jiān xiǎn píng  
yīn sōng ǒu zuò qín diào   guò zhú huán pèi shēng  
jiāng tiān míng yàn wèi xiāng shī   lóng tíng bēn háo jīng  
chéng xiàng shā chū liàn   jiāng jūn rán hún zhuì yīng  
yán qián shā xiào fēng   hǎi shàng dòng tūn zhōu jīng  
yǒu gāo lóu bāi yún shàng   shuāng tóng kāi qiān míng  
qún yán zhú yuǎn   cháng kuí xià chén āi qīng  
dāng zhī yǒu nián zuò zhì   dōng gāo lǎo xiū yíng yíng  
yīn zhāo shǐ 使 shǎng tiān ruì   zuì huáng xiàng shàng píng  
qióng tōng de sàng liǎo shì   zhuāng lǎo nán bìng  
jūn zuò   tiān chōng yíng  
dāng nián   xuě duì shū píng shēng  
gòng jūn xué xuě hǎo chù   píng shī wàn quán héng