依韵和唐彦猷华亭十咏·柘湖

宋代 梅尧臣
柘土久陷没,千里嗟水滨。 不复吴盐邑,空有秦女神。 浩荡吞海日,旷阔迷天津。 扁舟谁能往,旦暮逢渔人。
zhè jiǔ xiàn méi   qiān jiē shuǐ bīn  
yán   kōng yǒu qín shén  
hào dàng tūn hǎi   kuàng kuò tiān jīn  
piān zhōu shuí néng wǎng   dàn féng rén