依韵和宋中道见寄

宋代 梅尧臣
岁在涒滩初别子,子适广平裨郡理。 廉颇台倾有遗址,今逢四方弓久弛。 时不用兵皆乐乡,念我贫居天子庠。 抱经临案空循行,貌垢不洗颜苍苍。 得时少壮相揄扬,独行无侣心浶浪。 肠如辘轳转井床,内饥外寒肤粟芒, 若此煎炒何心肠。王都浩浩多球琅, 怀珉安可争焜煌。旧朋升腾皆俊良, 殁不发语生括囊。巍巍尧舜开明堂, 大调金石来凤皇。鸳鸯戟翼方在梁, 福禄其宜无不臧。已甘老死填沟隍, 殭尸阖棺犹目张。仲尼生世尚徨徨, 岂能强聒争跄跄。未由见子举以觞, 北望大河衣袂攘。牢牛横汉不服箱, 欲往乘车无可当。天驷有星名曰房, 又欲乘马行幽荒。牛虽蹄莹马眼光, 既不我驾路阻长。我怀炳炳何日忘, 半夜揽琴弹履霜。写意缄辞无雁将, 低云作雪正苍茫。
suì zài tūn tān chū bié zi   zi shì guǎng 广 píng jùn  
lián tái qīng yǒu zhǐ   jīn féng fāng gōng jiǔ chí  
shí yòng bīng jiē xiāng   niàn pín tiān xiáng  
bào jīng lín àn kōng xún háng   mào gòu yán cāng cāng  
de shí shào zhuàng xiāng yáng   xíng xīn láo làng  
cháng lu zhuǎn jǐng chuáng   nèi wài hán máng  
ruò jiān chǎo xīn cháng wáng dōu hào hào duō qiú láng    
huái 怀 mín ān zhēng kūn huáng jiù péng shēng téng jiē jùn liáng    
shēng kuò náng wēi wēi yáo shùn kāi míng táng    
diào jīn shí lái fèng huáng yuān yāng fāng zài liáng    
zāng gān lǎo tián gōu huáng    
jiāng shī guān yóu zhāng zhòng shēng shì shàng huáng huáng    
néng qiáng guō zhēng qiàng qiàng wèi yóu jiàn zi shāng    
běi wàng mèi rǎng láo niú héng hàn xiāng    
wǎng chéng chē dāng tiān yǒu xīng míng yuē fáng    
yòu chéng xíng yōu huāng niú suī yíng yǎn guāng    
jià cháng huái bǐng 怀 bǐng wàng    
bàn lǎn qín dàn shuāng xiě jiān yàn jiāng    
yún zuò xuě zhèng cāng máng