依韵和师直仲春雪中马上

宋代 梅尧臣
自倚春风暖,轻袍犯雪来。 过塘迷绿水,拂树杂芳梅。 山蔽峰难辨,樵通径易开。 野行方有味,缓辔不须催。
chūn fēng nuǎn   qīng páo fàn xuě lái  
guò táng 绿 shuǐ   shù fāng méi  
shān fēng nán biàn   qiáo tōng jìng kāi  
xíng fāng yǒu wèi   huǎn pèi cuī