依韵和胜之暑饮

宋代 苏舜钦
九夏苦炎烈,入伏气候恶。况兹大旱时,其酷甚炮烙。 争得羿复生,射此赤日落。欲擘青天开,腾身出寥廓。 狂走无处逃,坐恐肝脑涸。不如以酒浇,庶可免焦烁。 相呼坐僧居,顷刻釂百酌。佳瓜判青肤,熟李吸绛膜。 尚嫌味不爽,更与冰雪嚼。裂耳发浩歌,解颜纵善谑。 径趋无何乡,回觉万事借。不知余中虚,外冷得所托。 真气潜遁亡,半夜忽发霍。呕泄不暂停,迸筋走两脚。 初如巨绳缠,忽似秋蚓跃。委顿体不支,藜床为穿凿。 君言暑饮佳,但得一晌乐。艰难踰旬时,仅饮数斗药。 快意事皆然,遗殃慎无作。
jiǔ xià yán liè   hòu è kuàng hàn shí   shén páo luò
zhēng de 羿 shēng   shè chì luò bāi qīng tiān kāi   téng shēn chū liáo kuò
kuáng zǒu chǔ táo   zuò kǒng gān nǎo jiǔ jiāo   shù miǎn jiāo shuò
xiāng zuò sēng   qǐng jiào bǎi zhuó jiā guā pàn qīng   shú jiàng
shàng xián wèi shuǎng   gèng bīng xuě jué liè ěr fa hào   jiě yán zòng shàn xuè
jìng xiāng   huí jué wàn shì jiè zhī zhōng   wài lěng de suǒ tuō
zhēn qián dùn wáng   bàn huò ǒu xiè zàn tíng   bèng jīn zǒu liǎng jiǎo
chū shéng chán   qiū yǐn yuè wěi dùn zhī   chuáng wèi chuān 穿 záo
jūn yán shǔ yǐn jiā   dàn shǎng jiān nán xún shí   jǐn yǐn shù dòu yào
kuài shì jiē rán   yāng shèn zuò