依韵和欧阳永叔秋怀拟孟郊体见寄二首

宋代 梅尧臣
秋思公何高,堆积自嵱嵷。 出为悲秋辞,万仞见孤耸。 念我老於诗,我发实种种。 而後伤故人,故人多作冢。 阴风夜木嗥,窸窣闻鬼悚。 独我忘形骸,百事乃纤冗。 不眠霜月上,霜月如可捧。
qiū gōng gāo   duī yǒng sǒng  
chū wèi bēi qiū   wàn rèn jiàn sǒng  
niàn lǎo shī   shí zhǒng zhǒng  
ér hòu shāng rén   rén duō zuò zhǒng  
yīn fēng háo   wén guǐ sǒng  
wàng xíng hái   bǎi shì nǎi xiān rǒng  
mián shuāng yuè shàng   shuāng yuè pěng