依韵和刘原甫舍人杨州五题其三春贡亭

宋代 梅尧臣
梦谷浮船稳且平,泊登冈顶看茶生。 始从官属二三辈,时听春禽一两声。
mèng chuán wěn qiě píng   dēng gāng dǐng kàn chá shēng  
shǐ cóng guān shǔ èr sān bèi   shí tīng chūn qín liǎng shēng