依韵和令公大王蔷薇诗

宋代 徐铉
绿树成阴后,群芳稍歇时。谁将新濯锦,挂向最长枝。 卷箔香先入,凭栏影任移。赏频嫌酒渴,吟苦怕霜髭。 架迥笼云幄,庭虚展绣帷。有情萦舞袖,无力罥游丝。 嫩蕊莺偷采,柔条柳伴垂。荀池波自照,梁苑客尝窥。 玉李寻皆谢,金桃亦暗衰。花中应独贵,庭下故开迟。 委艳妆苔砌,分华借槿篱。低昂匀灼烁,浓淡叠参差。 幸植王宫里,仍逢宰府知。芳心向谁许,醉态不能支。 芍药天教避,玫瑰众共嗤。光明烘昼景,润腻裛轻rG. 丽似期神女,珍如重卫姬。君王偏属咏,七子尽搜奇。
绿 shù chéng yīn hòu   qún fāng shāo xiē shí shuí jiāng xīn zhuó jǐn   guà xiàng zuì zhǎng zhī
juǎn xiāng xiān   píng lán yǐng rèn shǎng pín xián jiǔ   yín shuāng
jià jiǒng lóng yún   tíng zhǎn xiù wéi yǒu qíng yíng xiù   juàn yóu
nèn ruǐ yīng tōu cǎi   róu tiáo liǔ bàn chuí xún chí zhào   liáng yuàn cháng kuī
xún jiē xiè   jīn táo àn shuāi huā zhōng yīng guì   tíng xià kāi chí
wěi yàn zhuāng tái   fēn huá jiè jǐn 槿 áng yún zhuó shuò   nóng dàn dié cēn
xìng zhí wáng gōng   réng féng zǎi zhī fāng xīn xiàng shuí   zuì tài néng zhī
sháo yào tiān jiào   méi guī zhòng gòng chī guāng míng hōng zhòu jǐng   rùn qīng   r   G   .
shì shén   zhēn zhòng wèi jūn wáng piān shǔ yǒng   jǐn sōu