依韵和郭秘校苦寒

宋代 梅尧臣
噫风鸣悲鸢鸣哀,雨霰枯木为之摧。 昭亭山头野火灭,海水夜冻迷蓬莱。 烛笼以爪自掩耳,酒盏生冰拈不起。 陶潜弃官屋无米,儿嚎妻啼付邻里。
fēng míng bēi yuān míng āi   xiàn wèi zhī cuī  
zhāo tíng shān tóu huǒ miè   hǎi shuǐ dòng péng lái  
zhú lóng zhǎo yǎn ěr   jiǔ zhǎn shēng bīng niān  
táo qián guān   ér háo lín