依韵和幹公题庭中太湖石二首

唐代 王贞白
山立只盈寻,高奇药圃阴。风涛打欲碎,岩穴蛰方深。 藓点晴偏绿,蛩藏晓竞吟。岁寒终不变,堪比古人心。 徒劳水府寻,宛在玉堂阴。兰圃安虽窄,盆池映转深。 山僧来尽爱,诗客见先吟。若是买花者,年年不计心。
shān zhǐ yíng xún   gāo yào yīn fēng tāo suì   yán xué zhé fāng shēn
xiǎn diǎn qíng piān 绿   qióng cáng xiǎo jìng yín suì hán zhōng biàn   kān rén xīn
láo shuǐ xún   wǎn zài táng yīn lán ān suī zhǎi   pén chí yìng zhuǎn shēn
shān sēng lái jìn ài   shī jiàn xiān yín ruò shì mǎi huā zhě   nián nián xīn