依韵和丁元珍寄张圣民及序

宋代 梅尧臣
平生天下友,常以道义求。 良朋既我遘,没齿无怨尤。 向来六七辈,非可取次俦。 议论吐肝胆,慷慨从窜投。 上能同所乐,下能同所忧。 出处乃一致,颜色无媚媮。 诗书每博约,文酒时献酬。 其间最达者,今已问喘牛。 我如沟中断,不入刀斧锼。 未忍舍素业,笔墨老更遒。 岂愿学葛藟,柔弱附彼樛。 但慕张平子,闲居吟四愁。 譬若种香兰,幸勿忧臭莸。 顾兹发向衰,仕路行将休。 自甘贫贱死,肯作儿女羞。 夷齐何其清,尚饿不食周。 末途逢元珍,果然知品流。 当时守南方,非是寡筭筹。 城空无一兵,有智欲谁诹。 直令韩彭处,奚所施善谋。 在法责固深,屈辱凡几秋。 无人一引手,落穽穷更幽。 乃以诗战我,摐摐排利矛。 用以以击少,左旋而右抽。 困蹙全夺气,奔降且无由。 孰意吾晚节,获奉君子游。 宴屡接其席,行屡接其輈。 遂使西归航,岸泊独淹留。 张侯喜闻馆,坐久月影收。 烛尽继以薪,夜分方还舟。 自古贤与愚,一一为冢丘。 定知不可免,安用计短修。 会须举杯杓,亦莫忘歌讴。
píng shēng tiān xià yǒu   cháng dào qiú  
liáng péng gòu   chǐ 齿 yuàn yóu  
xiàng lái liù bèi   fēi chóu  
lùn gān dǎn   kāng kǎi cóng cuàn tóu  
shàng néng tóng suǒ   xià néng tóng suǒ yōu  
chū chù nǎi zhì   yán mèi tōu  
shī shū měi yuē   wén jiǔ shí xiàn chóu  
jiān zuì zhě   jīn wèn chuǎn niú  
gōu zhōng duàn   dāo sōu  
wèi rěn shě   lǎo gēng qiú  
yuàn xué lěi   róu ruò jiū  
dàn zhāng píng zi   xián yín chóu  
ruò zhǒng xiāng lán   xìng yōu chòu yóu  
xiàng shuāi   shì xíng jiāng xiū  
gān pín jiàn   kěn zuò ér xiū  
qīng   shàng è 饿 shí zhōu  
féng yuán zhēn   guǒ rán zhī pǐn liú  
dāng shí shǒu nán fāng   fēi shì guǎ suàn chóu  
chéng kōng bīng   yǒu zhì shuí zōu  
zhí lìng hán péng chù   suǒ shī shàn móu  
zài shēn   fán qiū  
rén yǐn shǒu   luò jǐng qióng gèng yōu  
nǎi shī zhàn   chuāng chuāng pái máo  
yòng shǎo   zuǒ xuán ér yòu chōu  
kùn quán duó   bēn jiàng qiě yóu  
shú wǎn jié   huò fèng jūn zi yóu  
yàn jiē   xíng jiē zhōu  
suì shǐ 使 西 guī háng   àn yān liú  
zhāng hóu wén guǎn   zuò jiǔ yuè yǐng shōu  
zhú jìn xīn   fēn fāng hái zhōu  
xián   wèi zhǒng qiū  
dìng zhī miǎn   ān yòng duǎn xiū  
huì bēi sháo   wàng ōu