依韵和丁元珍见寄

宋代 梅尧臣
我从江南来,挂席江上正。 轻舟自行速,不与风力竞。 乃省少时学,强勉无佳兴。 初如弄机杼,未解布丝经。 利器昧其时,或反授人柄。 及亲贤豪游,所尚志已定。 不厌朝市喧,不须山林静。 不为煦煦妍,不为严严冰。 遇物理自畅,区处剧操令。 仍类楚野竹,忽从孤根迸。 便成翠琅玕,久与风霜硬。 虽然达吾真,谁复究毕竟。 世间忘坦途,尽欲求密径。 唒我是迂疏,宜乎今蹭蹬。 蹭蹬诚可差,所偶亦已并。 晚逢二三友,喜饮恨多病。 道路何邅回,季秋越春孟。 平生景慕者,邂逅出天幸。 接迹犹谓荣,况此声颜并。 实惭寡时用,又顾无奇行。 爱之不忍去,自旦还至暝。 在昔浊世贤,徒知清酒圣。 但用醉为娱,一老少不更。 稍思桃源人,翩尔乘渔艇。 寻花逐水往,岂念衰与盛。 歌讴非俗情,山响自答应。 以此谢君劝,微言期略听。 衮衮不足为,试共幽人评。
cóng jiāng nán lái   guà jiāng shàng zhèng  
qīng zhōu xíng   fēng jìng  
nǎi shěng shǎo shí xué   qiáng miǎn jiā xīng  
chū nòng zhù   wèi jiě jīng  
mèi shí   huò fǎn shòu rén bǐng  
qīn xián háo yóu   suǒ shàng zhì dìng  
yàn cháo shì xuān   shān lín jìng  
wéi yán   wéi yán yán bīng  
chàng   chǔ cāo lìng  
réng lèi chǔ zhú   cóng gēn bèng  
biàn 便 chéng cuì láng gān   jiǔ fēng shuāng yìng  
suī rán zhēn   shuí jiū jìng  
shì jiān wàng tǎn   jǐn qiú jìng  
qiú shì shū   jīn cèng dèng  
cèng dèng chéng chà   suǒ ǒu bìng  
wǎn féng èr sān yǒu   yǐn hèn duō bìng  
dào zhān huí   qiū yuè chūn mèng  
píng shēng jǐng zhě   xiè hòu chū tiān xìng  
jiē yóu wèi róng   kuàng shēng yán bìng  
shí cán guǎ shí yòng   yòu xíng  
ài zhī rěn   dàn hái zhì míng  
zài zhuó shì xián   zhī qīng jiǔ shèng  
dàn yòng zuì wèi   lǎo shào gēng  
shāo táo yuán rén   piān ěr chéng tǐng  
xún huā zhú shuǐ wǎng   niàn shuāi shèng  
ōu fēi qíng   shān xiǎng yìng  
xiè jūn quàn   wēi yán lüè tīng  
gǔn gǔn wèi   shì gòng yōu rén píng