依韵酬永叔再示

宋代 梅尧臣
前岁守廪京城西,有如勾践巢会稽。 引杯尝胆未雪耻,怒蛙起揖当涔蹄。 海天白日蔽光影,霹雳一过收云霓。 九皋澄明鹤翅湿,欲暮刷羽声嘶嘶。 客来东方美须鬣,夜光出袖行无迷。 授予照眼已希世,自顾臭辣犹萍齑。 文章制作比善塑,物象变怪一以泥。 泥虽各用有巧拙,巧之高绝非由梯。 又闻东九蹈水底,骑颈直踞通天犀。 曼卿子美搂入室,似使二嫂治朕栖。 舜归在床不可得,此实素分非能齐。 而今我独向田里,秋稼已熟烹黄鸡。 自倾白酒坐溪上,谁念往日无梁稊。 邻邦或有寄嘉酿,瓦罂土缶盛玻璃。 昨喜得书书满纸,官尊职大怜我睽。 怪我书乱苦简略,疲驽岂敢攀骏骊。 贵贱交情古来有,胸中不欲置畛畦。 世间百事厌著意,但愿无病年寿跻。 田园未多亦粗给,儿女况足资提携。 终当去问绵上叟,自与野老月下犁。
qián suì shǒu lǐn jīng chéng 西   yǒu gōu jiàn cháo kuài  
yǐn bēi cháng dǎn wèi xuě chǐ   dāng cén  
hǎi tiān bái guāng yǐng   guò shōu yún  
jiǔ gāo chéng míng chì shī 湿   shuā shēng  
lái dōng fāng měi liè   guāng chū xiù xíng  
shòu zhào yǎn shì   chòu yóu píng  
wén zhāng zhì zuò shàn   xiàng biàn guài  
suī yòng yǒu qiǎo zhuō   qiǎo zhī gāo jué fēi yóu  
yòu wén dōng jiǔ dǎo shuǐ   jǐng zhí tōng tiān  
màn qīng měi lǒu shì   shì shǐ 使 èr sǎo zhì zhèn  
shùn guī zài chuáng   shí fēn fēi néng  
ér jīn xiàng tián   qiū jià shú pēng huáng  
qīng bái jiǔ zuò shàng   shuí niàn wǎng liáng  
lín bāng huò yǒu jiā niàng   yīng fǒu shèng  
zuó shū shū mǎn zhǐ   guān zūn zhí lián kuí  
guài shū luàn jiǎn lüè   gǎn pān jùn  
guì jiàn jiāo qing lái yǒu   xiōng zhōng zhì zhěn  
shì jiān bǎi shì yàn zhù   dàn yuàn bìng nián shòu 寿  
tián yuán wèi duō gěi   ér kuàng xié  
zhōng dāng wèn mián shàng sǒu   lǎo yuè xià