依韵酬吴春卿二首其一·鹤

宋代 范仲淹
华亭孤立病时身,终日徘徊尚海滨。 露掌思高还警夜,芝田音断欲务春。 千年灵气何求药,八变奇姿已过人。 莫厌在阴犹寡和,九臯非晚见精神。
huá tíng bìng shí shēn   zhōng pái huái shàng hǎi bīn  
zhǎng gāo hái jǐng   zhī tián yīn duàn chūn  
qiān nián líng qiú yào   biàn 姿 guò rén  
yàn zài yīn yóu guǎ   jiǔ gāo fēi wǎn jiàn jīng shén