依韵酬吴安道学士见寄

宋代 范仲淹
圣君贤相正弥纶,谏诤臣微敢狥身。 但得葵心长向日,何妨驽足未离尘。 岂辞云水三千里,犹济疮痍十万民。 宴坐黄堂愧无恨,陇头元是带经人。
shèng jūn xián xiàng zhèng lún   jiàn zhèng chén wēi gǎn xùn shēn  
dàn kuí xīn zhǎng xiàng   fáng wèi chén  
yún shuǐ sān qiān   yóu chuāng shí wàn mín  
yàn zuò huáng táng kuì hèn   lǒng tóu yuán shì dài jīng rén