依韵酬黄灏秀才

宋代 范仲淹
再贬鄱川信不才,子规相爱劝归来。 客心但感江山助,天意难期日月回。 白雪孤琴弥冷淡,浮云双阙自崔嵬。 南方岁晏犹能乐,醉尽黄花见早梅。
zài biǎn chuān xìn cái   guī xiāng ài quàn guī lái
xīn dàn gǎn jiāng shān zhù   tiān nán yuè huí
bái xuě qín lěng dàn   yún shuāng quē cuī wéi
nán fāng suì yàn yóu néng   zuì jǐn huáng huā jiàn zǎo méi