贻袁三拾遗谪作

唐代 储光羲
倾盖洛之滨,依然心事亲。龙门何以峻,曾是好词人。 珥笔朝文陛,含章讽紫宸。帝城多壮观,被服长如春。 天子俭为德,而能清约身。公卿尽虚位,天下自趣尘。 如君物望美,令德声何已。高帝黜儒生,文皇谪才子。 朝廷非不盛,谴谪良难恃。路出大江阴,川行碧峰里。 斯言徒自玷,白玉岂为滓。希声尽众人,深识唯知己。 知己怨生离,悠悠天一涯。寸心因梦断,孤愤为年移。 花满芙蓉阙,春深朝夕池。空令千万里,长望白云垂。
qīng gài luò zhī bīn   rán xīn shì qīn lóng mén jùn   céng shì hǎo rén
ěr cháo wén   hán zhāng fěng chén chéng duō zhuàng guān   bèi zhǎng chūn
tiān jiǎn wèi   ér néng qīng yuē shēn gōng qīng jǐn wèi   tiān xià chén
jūn wàng měi   lìng shēng gāo chù shēng   wén huáng zhé cái
cháo tíng fēi shèng   qiǎn zhé liáng nán shì chū jiāng yīn   chuān xíng fēng
yán diàn   bái wèi shēng jǐn zhòng rén   shēn shí wéi zhī
zhī yuàn shēng   yōu yōu tiān cùn xīn yīn mèng duàn   fèn wèi nián
huā mǎn róng quē   chūn shēn zhāo chí kōng lìng qiān wàn   cháng wàng bái yún chuí