忆园梅十四韵

明代 张宁
一从丘壑旷经巡,清赏依依感慨频。竹杖芒鞋孤旧约,石田茅屋误芳邻。 冥怀邂逅琴樽远,浪说调羹鼎鼐亲。喜有心期谐冷淡,耻因滋味较酸辛。 时逢杜老愁兼绝,诗许林逋句独新。东阁凭阑空有赋,西湖放鹤更何人。 影迷白玉堂边月,香尽罗浮岭外春。魂断素娥精欲落,梦回青鸟思无因。 繁华到处人长满,路径无媒草共湮。清白欲随天地老,孤高甘守雪霜贫。 窗前夜到疑珠箔,墙角风多怅玉尘。自是穷檐堪索笑,不胜羌笛解伤神。 家怜吴镇庵居好,画觉元章翰墨真。老我归来清赏在,乱山寒秀对閒身。
cóng qiū kuàng jīng xún   qīng shǎng gǎn kǎi pín zhú zhàng máng xié jiù yuē shí   tián máo fāng lín    
míng huái 怀 xiè hòu qín zūn yuǎn   làng shuō tiáo gēng dǐng nài qīn yǒu xīn xié lěng dàn chǐ   yīn wèi jiào suān xīn    
shí féng lǎo chóu jiān jué   shī lín xīn dōng píng lán kōng yǒu   西 fàng gèng rén    
yǐng bái táng biān yuè   xiāng jǐn luó lǐng wài chūn hún duàn é jīng luò mèng   huí qīng niǎo yīn    
fán huá dào chǔ rén zhǎng mǎn   jìng méi cǎo gòng yān qīng bái suí tiān lǎo   gāo gān shǒu xuě shuāng pín    
chuāng qián dào zhū   qiáng jiǎo fēng duō chàng chén shì qióng yán kān suǒ xiào   shèng qiāng jiě shāng shén    
jiā lián zhèn ān hǎo   huà jué yuán zhāng hàn zhēn lǎo guī lái qīng shǎng zài luàn   shān hán xiù duì xián shēn