一雨

宋代 徐玑
一雨郊原绿,高田水过低。 荷锄烦稚子,鎑亩伺良妻。 老去知谁许,归欤得自犁。 缓行溪上石,吟咏到鸦栖。
jiāo yuán 绿   gāo tián shuǐ guò  
chú fán zhì   liáng  
lǎo zhī shuí   guī  
huǎn xíng shàng shí   yín yǒng dào