乙酉春季哭南汇张啸山师

清代 顾书城
我朝崇学派,屈指推江浙。中间有华亭,顾陆开前哲。 几社振云间,忠裕才而节。流风到王姚,前空后几绝。 崛起有名儒,舒艺谈经室。渊源出仪徵,南丰更心折。 岿然鲁灵光,好学忘耄耋。使君亲聘来,江乡奉圭臬。 贱子得所宗,程门愿立雪。何图绝跻攀,教诲竟不屑。 怅惘失因依,中心常蕴结。南望斗山高,亲炙一编切。 噩耗忽传来,绛帷悲瑟撤。为位哭寝门,哀词当表碣。
cháo chóng xué pài   zhǐ tuī jiāng zhè zhōng jiān yǒu huá tíng   kāi qián zhé    
shè zhèn yún jiān   zhōng cái ér jié liú fēng dào wáng yáo qián   kōng hòu jué    
jué yǒu míng   shū tán jīng shì yuān yuán chū zhēng nán   fēng gèng xīn zhé    
kuī 岿 rán líng guāng   hào xué wàng mào dié shǐ jūn 使 qīn pìn lái jiāng   xiāng fèng guī niè    
jiàn de suǒ zōng   chéng mén yuàn xuě jué pān jiào   huì jìng xiè    
chàng wǎng shī yīn   zhōng xīn cháng yùn jié nán wàng dòu shān gāo qīn   zhì biān qiè    
è hào chuán lái   jiàng wéi bēi chè wèi wèi qǐn mén āi   dāng biǎo jié