贻隐者

唐代 杜牧
回报隐居山,莫忧山兴阑。求人颜色尽,知道性情宽。 信谱弹琴误,缘崖劚药难。东皋亦自给,殊愧远相安。
huí bào yǐn shān   yōu shān xīng lán qiú rén yán jǐn   zhī dào xìng qíng kuān
xìn tán qín   yuán zhú yào nán dōng gāo   shū kuì yuǎn xiāng ān