一叶落•本意

清代 董以宁
一叶落。正萧索。愁归又被秋牢落。拾来书细蚕,题成唤驯鹤。 唤驯鹤。衔去红心阁。
luò zhèng xiāo suǒ chóu guī yòu bèi qiū láo luò shí lái shū cán   chéng huàn xùn
huàn xùn xián hóng xīn