一叶落

唐代 薛能
轻叶独悠悠,天高片影流。随风来此地,何树落先秋。 变色黄应近,辞林绿尚稠。无双浮水面,孤绝落关头。 乍减诚难觉,将凋势未休。客心空自比,谁肯问新愁。
qīng yōu yōu   tiān gāo piàn yǐng liú suí fēng lái   shù luò xiān qiū
biàn huáng yīng jìn   lín 绿 shàng chóu shuāng shuǐ miàn   jué luò guān tóu
zhà jiǎn chéng nán jué   jiāng diāo shì wèi xiū xīn kōng   shuí kěn wèn xīn chóu