忆瑶姬·微雨初晴

宋代 蔡伸
微雨初晴。洗瑶空万里,月挂冰轮。广寒宫阙近,望素娥缥缈,彤桂亭亭。金盘露冷,玉树风轻。倍觉秋思清。念去年,曾共吹箫侣,同赏蓬瀛。 奈此夜、旅泊江城。谩花光眩目,绿酒如渑。幽怀终有恨,恨绮窗清影,虚照娉婷。蓝桥□杳,楚馆云深。拟凭归梦去,强就枕,无奈孤衾梦易惊。
wēi chū qíng yáo kōng wàn   yuè guà bīng lún guǎng 广 hán gōng què jìn   wàng é piāo miǎo   tóng guì tíng tíng jīn pán lěng   shù fēng qīng bèi jué qiū qīng niàn nián   céng gòng chuī xiāo   tóng shǎng péng yíng
nài jiāng chéng mán huā guāng xuàn   绿 jiǔ miǎn yōu huái 怀 zhōng yǒu hèn   hèn chuāng qīng yǐng   zhào pīng tíng lán qiáo   yǎo   chǔ guǎn yún shēn píng guī mèng   qiáng jiù zhěn   nài qīn mèng jīng