忆瑶姬 白秋海棠

清代 庄棫
凉意当门。看玲珑琢玉,一抹烟痕。画屏新梦转,映玉阶罗袜,月影黄昏。 微融粉褪,细贴黄匀。更净无暗尘。就侬还撇低旋顾,心事谁论。 到此际、恁解温存。冰纨掩面,纤素含颦。香户谁共倚,怕玉簪相对,先为消魂。 蓝桥杳,银烛空陈。阑干凭独倚,西风冷、罗袂单寒手自扪。
liáng dāng mén kàn líng lóng zhuó   yān hén huà píng xīn mèng zhuǎn yìng   jiē luó yuè yǐng   huáng hūn      
wēi róng fěn tuì   tiē huáng yún gèng jìng àn chén jiù nóng hái piē xuán xīn shì   shuí lùn      
dào nèn jiě wēn cún bīng wán yǎn miàn xiān   hán pín xiāng shuí gòng zān   xiāng duì xiān wèi xiāo   hún        
lán qiáo yǎo   yín zhú kōng chén lán gān píng   fēng 西 lěng luó mèi dān hán shǒu mén