忆瑶姬

清代 龚自珍
唳鹤吟鸾,悄千门万户,夜静尘寰。玉京宫殿杳,怅九霄仙佩,不下云軿。 今年小谪,知自何年。消尽炼琼颜。料素娥、今夕无人问,裙袂生寒。 定万古、长对晶盘。敛庄严宝相,独坐婵媛。幽怀知有恨,恨玉笙吹彻,彻骨难眠。 双成问讯,青女凭肩。瑶华筵宴罢,长风起,吹堕离愁到世间。
yín luán   qiāo qiān mén wàn   jìng chén huán jīng gōng diàn 殿 yǎo   chàng jiǔ xiāo xiān pèi   xià yún pēng 軿
jīn nián xiǎo zhé   zhī nián xiāo jìn liàn qióng yán liào é jīn rén wèn   qún mèi shēng hán
dìng wàn zhǎng duì jīng pán liǎn zhuāng yán bǎo xiàng   zuò chán yuán yōu huái 怀 zhī yǒu hèn   hèn shēng chuī chè   chè nán mián
shuāng chéng wèn xùn   qīng píng jiān yáo huá yán yàn   cháng fēng   chuī duò chóu dào shì jiān