忆杨十二

唐代 元稹
去时芍药才堪赠,看却残花已度春。 只为情深偏怆别,等闲相见莫相亲。
shí sháo yào cái kān zèng   kàn què cán huā chūn
zhǐ wéi qíng shēn piān chuàng bié   děng xián xiāng jiàn xiāng qīn