贻阎处士防卜居终南

唐代 储光羲
春风摇杂树,言别还江汜。坚冰生绿潭,又客三千里。 兆梦唯颜色,悬情乃文史。涤耳贵清言,披欢迟玉趾。 秦城疑旧庐,伫立问焉如。稚子跪而说,还山将隐居。 竹林既深远,松宇复清虚。迹迥事多逸,心安趣有馀。 石门动高韵,草堂新著书。鶱飞久超绝,蹇足空踌躇。 犹有昔时意,望君当照车。驱车当六国,何以须潜默。 圣主常征贤,群公每举德。此时方独往,身志将何欲。 愿谢山中人,回车首归躅。
chūn fēng yáo shù   yán bié hái jiāng jiān bīng shēng 绿 tán   yòu sān qiān
zhào mèng wéi yán   xuán qíng nǎi wén shǐ ěr guì qīng yán   huān chí zhǐ
qín chéng jiù   zhù wèn yān zhì guì ér shuō   hái shān jiāng yǐn
zhú lín shēn yuǎn   sōng qīng jiǒng shì duō   xīn ān yǒu
shí mén dòng gāo yùn   cǎo táng xīn zhù shū xiān fēi jiǔ chāo jué   jiǎn kōng chóu chú
yóu yǒu shí   wàng jūn dāng zhào chē chē dāng liù guó   qián
shèng zhǔ cháng zhēng xián   qún gōng měi shí fāng wǎng   shēn zhì jiāng
yuàn xiè shān zhōng rén   huí chē shǒu guī zhú