沂溪怀正之

宋代 王安石
故人何处所,天角浪漫漫。 寂寞断音驿,徘徊愁肺肝。 世情纷可怪,旅况浩难安。 愿化东南鹄,高飞托羽翰。
rén chǔ suǒ   tiān jiǎo làng màn màn  
duàn yīn 驿   pái huái chóu fèi gān  
shì qíng fēn guài   kuàng hào nán ān  
yuàn huà dōng nán   gāo fēi tuō hàn