一笑

宋代 戴复古
海曲荒凉地,吟边蹭蹬身。 时危法当隐,年老惯居贫。 俗客苦恋坐,小孙痴弄人。 等闲成一笑,不觉把杯频。
hǎi huāng liáng   yín biān cèng dèng shēn  
shí wēi dāng yǐn   nián lǎo guàn pín  
liàn zuò   xiǎo sūn chī nòng rén  
děng xián chéng xiào   jué bēi pín