一笑

宋代 陆游
半醉微吟不怕寒,江边一笑觉天宽。 莫愁艇子急冲雨,何逊梅花频倚阑。 万事任从皮外去,百年聊作梦中观。 放翁纵老狂犹在,倒尽金壶烛未残。
bàn zuì wēi yín hán   jiāng biān xiào jué tiān kuān
chóu tǐng chōng   xùn méi huā pín lán
wàn shì rèn cóng wài   bǎi nián liáo zuò mèng zhōng guān
fàng wēng zòng lǎo kuáng yóu zài   dào jǐn jīn zhú wèi cán