以相思子喂相思与公漪声远分赋得思字 其一

清代 屈大均
珍禽与红豆,总是一相思。啄取珊瑚粒,弥令伤别离。 无情清泪化,有恨美人知。玉手劳亲饲,愁卿记曲迟。
zhēn qín hóng dòu   zǒng shì xiāng zhuó shān   lìng shāng bié    
qíng qīng lèi huà   yǒu hèn měi rén zhī shǒu láo qīn chóu   qīng chí