一相识无辜获罪

宋代 戴复古
一宿津亭睡不成,愁来物物是离情。 月轮高挂山河影,江浪巧为风雨声。 志士失涂为鬼笑,佳人泣血送君行。 塞翁得马非为福,公论如天久自明。
xiǔ 宿 jīn tíng shuì chéng   chóu lái shì qíng
yuè lún gāo guà shān yǐng   jiāng làng qiǎo wèi fēng shēng
zhì shì shī wèi guǐ xiào   jiā rén xuè sòng jūn xíng
sài wēng fēi wéi   gōng lùn tiān jiǔ míng