忆昔

清代 陈恭尹
忆昔十五六,形容一何好。高谈溢四座,宾客惊绝倒。 日月易以迈,春华岂长保。我行如昨日,两度见青草。 天涯劳苦远,异路风霜早。相逢少年子,自顾已枯槁。 何待两鬓白,然后始谓老。
shí liù   xíng róng hǎo gāo tán zuò bīn   jīng jué dǎo    
yuè mài   chūn huā zhǎng bǎo xíng zuó liǎng   jiàn qīng cǎo    
tiān láo yuǎn   fēng shuāng zǎo xiāng féng shào nián   gǎo    
dài liǎng bìn bái   rán hòu shǐ wèi lǎo