忆昔

宋代 范成大
铅刀曾齿莫邪銛,,游倦归欤雪满髯。 柳带受风元不结,荷盘承露竟无黏。 逢场鼓笛如灰冷,送老虀盐似蜜甜。 留得本来真面目,行藏何假问龟占。
qiān dāo céng chǐ 齿 xiān     ,, yóu juàn guī xuě mǎn rán
liǔ dài shòu fēng yuán jié   pán chéng jìng nián
féng chǎng huī lěng   sòng lǎo yán shì tián
liú běn lái zhēn miàn   xíng cáng jiǎ wèn guī zhàn