已为石作二诗,忆其至佳者,更赋一章。石上鱼乐图,天然奇丽,殆无伦比。惜此石涂中已佚,未及携归

近现代 卢青山
荇藻二三斜欹东,游鱼十许悠浮空。摇荡有水不可见,藻形鱼态描能工。 一鱼食藻侧鳃颡,一鱼衔尾如仆僮。自远而来联四五,岂闻藻美奔何匆。 一鱼饱食背人去,尚馀半尾张剪锋;一鱼向人唼大口,浮泡串串腾高烽。 曲跳如虾直如矢,大携小拽闻嗈嗈。惧者欲振鳍未起,似有疑警鲨来攻; 隐者石间探半首,石后知更藏无穷。水陆相离不可近,人纵能薄鱼先恫。 何人快镜捷闪电,摄此绝景苍崖中?秋水汪洋传万古,濠梁仙去轻飘蓬。 知有遗意未忍失,故教造化留遗踪。倏尔乐兮容与,怅吾晚兮难逢。 忽对此石如梦寐,石外指石而笑岂非二老翁? 神相接兮淩千秋而上侔,恍三人兮把臂摩肩胴。 长髯拂兮无子我,目幽窈兮交冥蒙。渊有得兮莫可语,若在心兮如无衷。 古人之迹岂糟魄,轮扁盲瞽嘲桓公。钝者践迹共迹死,或者超迹通其宗。 苟无一迹示所感,虚空撮响谁为雄?譬犹指月月非指,不经指指月亦瞢。 此石幽沦竟几岁,得我亦如鱼水融。岂知神物非人有,转瞬更逝如飘风。 随缘聚散吾何憾,目击一瞥意已丰。作诗率尔记所历,或有来者能灵通。
xìng zǎo èr sān xié dōng   yóu shí yōu kōng yáo dàng yǒu shuǐ jiàn   zǎo xíng tài miáo néng gōng
shí zǎo sāi sǎng   xián wěi tóng yuǎn ér lái lián   wén zǎo měi bēn cōng
bǎo shí bèi rén   shàng bàn wěi zhāng jiǎn fēng   xiàng rén shà kǒu   pào chuàn chuàn téng gāo fēng
tiào xiā zhí shǐ   xié xiǎo zhuāi wén yōng yōng zhě zhèn wèi   shì yǒu jǐng shā lái gōng  
yǐn zhě shí jiān tàn bàn shǒu   shí hòu zhī gēng cáng qióng shuǐ xiāng jìn   rén zòng néng báo xiān dòng
rén kuài jìng jié shǎn diàn   shè jué jǐng cāng zhōng   qiū shuǐ wāng yáng chuán wàn   háo liáng xiān qīng piāo péng
zhī yǒu wèi rěn shī   jiào zào huà liú zōng shū ěr róng   chàng wǎn nán féng
duì shí mèng mèi   shí wài zhǐ shí ér xiào fēi èr lǎo wēng  
shén xiāng jiē líng qiān qiū ér shàng móu   huǎng sān rén jiān dòng
zhǎng rán zi   yōu yǎo jiāo míng méng yuān yǒu de   ruò zài xīn zhōng
rén zhī zāo   lún biǎn máng cháo huán gōng dùn zhě jiàn gòng   huò zhě chāo tōng zōng
gǒu shì suǒ gǎn   kōng cuō xiǎng shuí wèi xióng   yóu zhǐ yuè yuè fēi zhǐ   jīng zhǐ zhǐ yuè méng
shí yōu lún jìng suì   shuǐ róng zhī shén fēi rén yǒu   zhuǎn shùn gèng shì piāo fēng
suí yuán sàn hàn   piē fēng zuò shī shuài ěr suǒ   huò yǒu lái zhě néng líng tōng