乙未冬妇子病至春不已

宋代 王安石
天旋无穷走日月,青发能禁几回首。 儿呻妇叹冬复春,强欲笑歌难发口。 黄卷幽寻非贵嗜,藜床稳卧虽贫有。 二物长乖亦可怜,一生所得犹多苟。
tiān xuán qióng zǒu yuè   qīng néng jìn huí shǒu  
ér shēn tàn dōng chūn   qiáng xiào nán kǒu  
huáng juǎn yōu xún fēi guì shì   chuáng wěn suī pín yǒu  
èr cháng guāi lián   shēng suǒ de yóu duō gǒu