忆亡兄
宿草荒烟掩墓门,可堪回首望平原。他生或作联花萼,当日曾同咬菜根。
名并高山犹可仰,诗求零稿已无存。宵来一副辛酸泪,洒落绳床被不温。
sù
宿
cǎo
草
huāng
荒
yān
烟
yǎn
掩
mù
墓
mén
门
,
kě
可
kān
堪
huí
回
shǒu
首
wàng
望
píng
平
yuán
原
。
。
tā
他
shēng
生
huò
或
zuò
作
lián
联
huā
花
è
萼
,
dāng
当
rì
日
céng
曾
tóng
同
yǎo
咬
cài
菜
gēn
根
。
。
míng
名
bìng
并
gāo
高
shān
山
yóu
犹
kě
可
yǎng
仰
,
shī
诗
qiú
求
líng
零
gǎo
稿
yǐ
已
wú
无
cún
存
。
。
xiāo
宵
lái
来
yī
一
fù
副
xīn
辛
suān
酸
lèi
泪
,
sǎ
洒
luò
落
shéng
绳
chuáng
床
bèi
被
bù
不
wēn
温
。
。