忆王孙 绝笔
梅子生时春渐老。红满地、落花谁扫。旧年池馆不归来,又绿尽、今年草。
思量千里乡关道。山共水、几时得到。杜鹃只解怨残春,也不管、人烦恼。
méi
梅
zi
子
shēng
生
shí
时
chūn
春
jiàn
渐
lǎo
老
hóng
。
mǎn
红
dì
满
luò
地
huā
、
shuí
落
sǎo
花
jiù
谁
nián
扫
chí
。
guǎn
旧
bù
年
guī
池
lái
馆
yòu
不
lǜ
归
jǐn
来
,
jīn
又
nián
绿
cǎo
尽
、
今
年
草
。
sī
思
liáng
量
qiān
千
lǐ
里
xiāng
乡
guān
关
dào
道
shān
。
gòng
山
shuǐ
共
jǐ
水
shí
、
dé
几
dào
时
dù
得
juān
到
zhǐ
。
jiě
杜
yuàn
鹃
cán
只
chūn
解
yě
怨
bù
残
guǎn
春
,
rén
也
fán
不
nǎo
管
、
人
烦
恼
。