忆王孙

宋代 程垓
萧萧梅雨断人行。门掩残春绿荫生。翠被寒灯枕自横。梦初惊。窗外啼鹃催五更。
xiāo xiāo méi duàn rén xíng mén yǎn cán chūn 绿 yìn shēng cuì bèi hán dēng zhěn héng mèng chū jīng chuāng wài juān cuī gēng