忆王孙

宋代 汪元量
华清宫树不胜秋。云物凄凉拂曙流。七夕何人望斗牛。一登楼。水远山长步步愁。
huá qīng gōng shù shèng qiū yún liáng shǔ liú rén wàng dòu niú dēng lóu shuǐ yuǎn shān cháng chóu