忆王孙

宋代 汪元量
上阳宫里断肠时。春半如秋意转迷。独坐沙窗刺绣迟。泪沾衣。不见人归见燕归。
shàng yáng gōng duàn cháng shí chūn bàn qiū zhuǎn zuò shā chuāng xiù chí lèi zhān jiàn rén guī jiàn yàn guī